Tâm sự: Anh không nhận ra cô vợ ngày nào và kết...

Tâm sự: Anh không nhận ra cô vợ ngày nào và kết cục đau đớn

572
0
SHARE

(Tam su tinh yeu“Anh không còn nhận ra vợ anh nữa sao?, người mà anh vẫn cho là đồ nhà quê, xấu xí, thô kệch ấy?”

Tôi lấy vợ khi vừa mới tốt nghiệp đại học được hơn năm. Hồi ấy gia đình tôi miễn cưỡng cho tôi lấy em vì lý do cả hai đứa bằng tuổi nhau vẫn trẻ con chưa biết gì, và một phần là nhà em không có điều kiện như gia đình tôi. Nếu như ngày ấy tôi không dọa bố mẹ cho lấy em thì tôi sẽ ở nhà không đi làm gì, thậm chí tôi còn dọa tự tử. Nếu không bây giờ tôi và em chẳng được là vợ chồng của nhau.

Tâm sự: Anh không nhận ra cô vợ ngày

Thấm thoát thời gian trôi qua cũng được năm năm rồi. Mọi thứ dần thay đổi theo thời gian, đến cả tình yêu và cách tôi nhìn em cũng khác chẳng còn tha thiết, nồng nàn như hồi mới lấy nhau. Từ lúc em sinh con, tôi nhìn vợ đến phát chán, chả còn thèm muốn đả động gì tới chuyện chăn gối. Càng ngày tôi nhìn em càng thấy em lộ rõ bản chất nhà quê của em (em sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo thuần nông, gia đình đông anh em, dân trí thấp) quần áo thì luộm thuộm, bẩn thỉu, xấu xí đủ đường…mới có gần 30 mà trông như bà già hơn 40 rồi. Nhiều khi tôi không muốn dẫn vợ đi cỗ bàn với bạn bè vì sợ vợ làm xấu mặt tôi, trong khi vợ những thằng bạn của tôi thì đẹp thôi rồi. Nhìn mà thấy thích cả mắt.

Từ đó, tôi thường tỏ thái độ coi thường vợ, chán ngán với hình ảnh vợ suốt ngày ở nhà người dính dầu mỡ, bụi bẩn, đầu tóc rối bù xù lên. Không hiểu sao ngày xưa tôi lại yêu cô ấy đến thế. Nhiều lần tôi có định tòm tem với mấy cô chân dài ngoài quán vì đã lâu không được thỏa mãn ham muốn của mình vì nhìn vợ quá chán.

Hình như vợ cũng nhận thấy sự ghẻ lạnh, coi thường của tôi trong cách tôi nói chuyện với cô ấy. Có vẻ cô ấy hơi buồn nhưng tôi cũng mặc kệ “cái đồ nhà quê ấy” chẳng buồn dỗ dành.

Thời gian sau tôi có chuyến công tác vào miền Nam một tháng. Tôi thầm nghĩ cũng may thoát được đồ nhà quê ấy một thời gian, một thời gian được tự do chơi bời, cặp kè với các cô gái xinh tươi, quyến rũ. Hết thời hạn công tác tôi về Bắc. Trên đường về nhà tôi tạt té qua chỗ thằng bạn chơi đến nửa đêm mới về vì cứ về nhà nhìn thấy mụ vợ quê mùa ấy là đã mất hết cả hứng rồi.

Về đến nhà tôi chả thèm gọi vợ mà lao ngay vào phòng ngủ vì nghĩ chắc cô ấy đang ngủ với con rồi. Sáng tỉnh dậy mắt dắm mắt mở tôi đi ra nhà vệ sinh (nhà vệ sinh nhà tôi phải đi qua phòng bếp) tôi giật mình không biết là mình mơ hay không. Một cô gái mặc chiếc đầm đỏ bó sát với những đường cong quyến rũ, gợi cảm, tấm lưng trần trắng mịn, đôi chân thon thả. Mới nhìn sau lưng thôi cũng đủ để khối gã đàn ông phải chết mê cô ấy.

 

Cố dụi mắt cho tỉnh ngủ tôi cất giọng lên tiếng gọi cô gái ấy từ đâu mà lại ở trong nhà tôi “Cô gì ơi! Cô là ai mà lại ở trong nhà tôi thế?”. Cô gái quay lại, tôi vẫn đắm chìm trước vẻ đẹp tinh khôi đến mê mị. Cô gái cất tiếng “anh không còn nhận ra vợ anh nữa sao?, người mà anh vẫn cho là đồ nhà quê, xấu xí, thô kệch ấy?”. Tôi vẫn ú ớ chưa hiểu em nói gì, sao một tháng vắng nhà mà em thay đổi nhanh như vậy? Đẹp lên dã man như vậy. Vợ tôi thật đây ư?

Chưa để tôi định hình lại bản thân, vợ đã tiếp lời:
– Anh đừng tưởng những chuyện anh làm sau lưng tôi, và anh nghĩ gì về tôi, tôi không biết. Anh có vợ có con mà không biết hưởng, lại đòi hỏi vợ anh thế này thế kia. Anh có biết tôi quê mùa, xấu xí là vì ai không? Vì cái gia đình này đấy, nên tôi chẳng còn thời gian cho bản thân nữa. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Tôi sẽ cho anh phải hối hận vì anh đã khinh thường vợ con như vậy. Đơn ly hôn tôi đã viết, ký để trên bàn rồi anh ký rồi mang nộp đi. Tôi sẽ nuôi con, còn cái nhà này sẽ đứng tên thằng Đạt (con tôi). Anh có thể đi tìm người phụ nữ nào anh muốn.

Nói xong cô ấy vào gọi con, mang vali đi luôn chẳng thèm ngoái lại nhìn tôi một lần, trong khi tôi còn chưa hiểu chuyện quái gì đang xảy ra thế này.

Những ngày tiếp sau đó dù cho tôi có sang nhà ngoại xin lỗi vợ con và gia đình nhà vợ. Nhưng kết quả bố mẹ vợ cũng không thèm nhìn mặt tôi một lần mà còn ném thẳng vào mặt tôi câu “Mày về đi, con Lan nhà tao sánh sao được với công tử như mày” rồi đóng sầm cửa lại.

Mọi chuyện xui xẻo cùng đến với tôi một lúc sao ấy. Mất vợ con, rồi công việc cũng trục trặc tôi bị giáng chức xuống làm nhân viên quèn của công ty vì làm đổ bể một dự án lớn. Có lẽ tôi thành ra như ngày hôm nay là do quá khinh thường vợ, tự cao về bản thân nên mới nhận quả đắng như thế này. Đây có lẽ là bài học đắt giá suốt đời tôi chẳng thể nào quên được.

Vì vậy các ông chồng đừng thấy vợ mình xấu xí mà dè bỉu chê bai, rồi cặp kè với gái bên ngoài như tôi mà nhận lại quả đắng, ân hận suốt đời cũng không cứu vãn được thực tại. Cái giá phải trả cho việc khinh thường vợ con quá đắt.

Nguồn: webtretho.com